Phất bậy sút bừa, lèm bèm ăn vạ, Man United lừng lẫy một thời làm gì có kiểu đội trưởng nào như vậy? Đó là nhận định của rất nhiều người hâm mộ Quỷ Đỏ mỗi lần chứng kiến Bruno Fernandes làm trò con bò trên sân bóng, khi anh chàng này tung ra một cú phất bóng dài đi vào khoảng không vô tận, hay những tình huống nổi cáu, giãy nảy với đồng đội mỗi khi họ không đón kịp đường bóng của mình.
Thế nhưng, hiện thực vẫn là hiện thực, Bruno Fernandes vẫn đang là cái tên lĩnh xướng đội hình Man United, với tấm băng đội trưởng trên tay. Người ta nói rằng, điều dũng cảm nhất mà một fan Man United có thể thực hiện ở thời điểm hiện tại, là mở tivi lên và theo dõi đội bóng này thi đấu mỗi tuần. Một trải nghiệm như xé túi mù vậy, chẳng ai biết điều gì đang chờ đợi họ phía trước, nhưng thông thường thì vẫn là nỗi đau và sự uất hận, mà Bruno Fernandes, đáng buồn thay, lại luôn là cái tên được mang ra làm vật tế thần cho những màn trình diễn thảm hại của đội bóng.

Chưa có một cầu thủ nào trên thế giới thời điểm hiện tại sở hữu vị thế đặc biệt như Bruno tại Man United. Anh đứng giữa lằn ranh của người hùng và kẻ tội đồ, giữa vị thế siêu sao và một kẻ tầm thường, là kẻ khiến người ta chán ghét, nhưng cũng là người gieo mầm hi vọng. Và bạn nghĩ sao nếu có ý kiến cho rằng, ngay cả khi chỉ là một tiền vệ tấn công hạng xoàng, Bruno Fernandes, vẫn xứng đáng được đi vào lịch sử, với tư cách một huyền thoại của câu lạc bộ Manchester United?
Nếu đặt Bruno bên cạnh những Cristiano Ronaldo, Wayne Rooney, Ryan Giggs, Paul Scholes, Ole Solsa, hay bất kỳ những ngôi sao nào khác trong thế hệ của Sir Alex Ferguson và Sir Matt Busby, đó là những sự so sánh khập khiễng và nực cười, đủ để khiến bất kỳ người hâm mộ nào của Man United cũng phải phẫn nộ.
Tiền vệ người Bồ là một trong những tài năng xuất sắc trong thế hệ của mình, nhưng những thành tựu mà anh đạt được cùng Man United vẫn còn quá ít ỏi so với những người tiền nhiệm. Dẫu vậy, người ta vẫn hoàn toàn có cơ sở để đưa Fernandes vào danh sách huyền thoại của MU.
Trong trận đấu lượt về vòng knock-out Europa League giữa Man United và Real Sociedad vừa qua, sân nhà Old Trafford đã trở thành sàn diễn của riêng Bruno, khi anh có được cú hat-trick ấn tượng giúp Quỷ đỏ lội ngược dòng đánh bại đại diện Tây Ban Nha với tỉ số 4-1, qua đó ghi tên mình vào vòng Tứ kết cúp châu Âu, với tổng tỉ số 5-2 sau 2 lượt trận.

Ở mùa giải tệ nhất lịch sử MU, khi đội bóng này về lý thuyết còn chưa “chắc chắn trụ hạng” tại đấu trường Ngoại hạng Anh, đồng thời bị loại ở cả FA Cup lẫn Carabao Cup, thì việc đánh bại một đội bóng đang có phong độ tốt tại La Liga như Sociedad để lọt vào vòng 8 đội của Europa League, sẽ mở ra một “con đường máu” dành cho đội bóng này, và người ươm mầm hi vọng về cơ hội giành danh hiệu cho Quỷ Đỏ, không ai khác, chính là con Quỷ đầu đàn – Bruno Fernandes.
Không ít lần ở mùa giải này, Bruno đã cứu Man United khỏi những thất bại thảm hại, bằng cách ghi bàn, kiến tạo, hoặc phát động một tình huống phản công. Dù vẫn sở hữu tỉ lệ chuyền hỏng, mất bóng, vẫn lắm mồm như mọi khi, nhưng đã đến lúc người hâm mộ Man United cần có một cái nhìn công bằng hơn với Bruno, rằng nếu không có anh trên sân, MU thậm chí còn chẳng biết mình đang chơi môn thể thao gì.
Wayne Rooney – Huyền thoại của Man United, mới đây đã chỉ rõ vấn đề của các cầu thủ Man United. Anh cho rằng vấn đề của đội bóng này là họ, bằng một cách nào đó, đã học cách chấp nhận thất bại. Một điều không thể chấp nhận được với vị thế của một đội bóng lớn.
“Các cầu thủ MU bây giờ xem những trận thua là một điều bình thường. Họ vô cảm và chẳng cho thấy chút động lực nào. Nếu thua nhiều quá, họ sẽ lên mạng xã hội và viết vài câu đãi bôi như kiểu – ‘Gác lại quá khứ, hướng tới tương lai’. Lòng quyết tâm của họ chỉ là những biển hiệu, chứ tôi chẳng thấy biểu hiện nào hết.” – Rooney chia sẻ trên truyền thông, đồng thời, anh cũng nói thêm: “Nếu được đưa ra quyết định, tôi sẽ tống khứ 10 – 15 cầu thủ trong đội hình hiện tại. Hai cái tên mà tôi muốn giữ lại, chỉ có Bruno và Kobbie Mainoo.”
Trường hợp của Mainoo thì khá dễ hiểu, anh chàng này là một trong những sao mai tiềm năng nhất thế giới, là niềm tự hào của lò Carrington. Nhưng còn với Bruno, Rooney nhìn thấy điều gì ở một tiền vệ đã ngoài 30 tuổi và chưa từng thể hiện một phong độ ổn định? Câu trả lời có lẽ là liêm sỉ. Đúng vậy, Bruno Fernandes phải chăng là cầu thủ duy nhất khoác áo Man United vẫn còn liêm sỉ? Vẫn còn trách nhiệm với màu cờ sắc áo?

Dù cái cách thể hiện khát khao chiến thắng của tiền vệ người Bồ Đào Nha có phần xấu xí và dễ gây trào phúng, nhưng những cú phất bóng trong tuyệt vọng, những tiếng thét chói tai và những màn lèm bèm, lải nhải khiến người khác phải đau đầu ấy, có lẽ lại là tín hiệu hiếm hoi cho thấy một cầu thủ Man United không cam tâm chấp nhận thất bại.
Bruno có lẽ là cái tên duy nhất còn lại ở Man United, xem những trận thua hàng tuần của đội bóng là một sự sỉ nhục, với tư cách của một cầu thủ được trả tới 350 ngàn bảng/tuần để ra sân thi đấu, Bruno có lẽ cũng là người duy nhất ở MU, biết ý thức về việc đá bóng sao cho xứng đáng với mức thù lao khổng lồ của mình, dù vấn đề chuyên môn hạn chế khiến anh chưa thể trở thành nhân tố gánh đội một cách hoàn hảo.
Chỉ từng đó câu chuyện, cũng đủ để người hâm mộ Quỷ Đỏ phải thừa nhận rằng, Bruno Fernandes vẫn là ngôi sao sáng nhất của họ, cả về năng lực lẫn phẩm giá. Dù cho vẫn còn đó những Harry Maguire – Một cựu đội trưởng được ca ngợi bởi tinh thần chuyên nghiệp, cần mẫn, một Amad Diallo bùng cháy và khát khao cống hiến… nhưng trong số những cầu thủ hiếm hoi đủ phẩm cách khoác áo Man United, Bruno vẫn là cái tên duy nhất không thể thay thế.
Dĩ nhiên, như đã đề cập, Fernandes không thể sánh bằng những huyền thoại vĩ đại khác của Man United, nhưng nếu bạn là một cổ động viên có một cái nhìn công tâm khi xét đến vấn đề thế cục, thì ở thời điểm MU đang chìm xuống dưới đáy sâu của tuyệt vọng, việc sở hữu một cầu thủ như Bruno Fernandes trong đội hình, có thể coi là một sự may mắn. Trong lịch sử bóng đá, có không ít cầu thủ được xướng danh là huyền thoại của một đội bóng, không phải vì những thành công rực rỡ, những danh hiệu ê hề, mà đó đôi khi là những cái tên đã gắn bó cùng đội bóng ấy trong thời khắc ngặt nghèo nhất, là người đã cùng đội bóng của họ đi qua những ngày giông bão.
Hãy thử đặt câu hỏi rằng, vì sao Steven Gerrard được cổ động viên Liverpool ca tụng như một người đội trưởng vĩ đại nhất lịch sử câu lạc bộ, dù xét về thành tích, anh còn lâu mới sánh được bằng những Ian Rush, Phil Thompson hay Billy Liddell? Đó là bởi Gerrard đã xuất hiện, tỏa sáng, và rồi gắn bó với đội bóng đất cảng trong những ngày tăm tối nhất lịch sử của họ.

Chỉ riêng việc từ chối cả Chelsea lẫn Real Madrid, để gắn bó cùng một Liverpool nghèo túng và suy sụp, cũng đủ để người Liverpool ca ngợi Steven Gerrard như một vị thánh tại Anfield. Xét trên một số phương diện ngoài chuyên môn, Bruno cũng đang ở một vị thế tương tự Gerrard. Dĩ nhiên, anh không được chèo kéo bởi những đội bóng lớn, nhưng tinh thần cống hiến cho Man United thì không một ai có thể phủ nhận.
Có một chi tiết khá thú vị mà người hâm mộ MU đã chỉ ra, đó là ngay cả việc ăn vạ để tìm kiếm một vài lợi thế nhỏ nhoi cho đội bóng, cũng chỉ có Bruno dám làm. Các cầu thủ khác hầu hết đều nhận được những hợp đồng quảng cáo, đại diện hình ảnh béo bở khi thi đấu cho Man United, và họ thậm chí còn ôm khư khư lấy những hình tượng bảnh bao của mình để giữ gìn hình ảnh cá nhân trên truyền thông. Chỉ có riêng Bruno Fernandes, là sẵn sàng vứt hết mặt mũi, bỏ ngoài tai những lời dị nghị, tự biến mình thành gã hề trên sân cỏ, chẳng vấn đề gì, nếu anh câu thêm được 1 chiếc thẻ vàng, một pha đá phạt, hoặc một quả 11 mét, dành cho đội bóng của mình.
Khi Bruno đến, Man United đang là một đội bóng loay hoay tìm lại bản sắc chiến thắng, và cho đến hiện tại, những vấn đề tài chính lại càng khiến đội bóng này chìm sâu trong sự lạc lối và bế tắc vô cùng tận. Giữa đêm trường tăm tối ấy, liệu người ta có thể tìm ra được một cái tên nào khác sẵn sàng đứng ra đảm đương trách nhiệm gánh vác tập thể này? Ngoại trừ Bruno?
Cứ nhìn cái cách Cristiano Ronaldo gấp gáp bán xới khỏi Man United, sau khi đội bóng không thể giành được suất dự Champions League, nhìn cái cách Wayne Rooney từng đem cả chuyện gia nhập đại kình địch Man City để gây áp lực đòi tăng lương. Hay cách Marcus Rashford chỉ chăm chăm xây dựng thương hiệu cá nhân và chẳng thèm bận tâm đến phong độ thi đấu hay thành tích đội bóng, nhìn những tượng đài như Gary Neville, Roy Keane, Paul Scholes vì tiền mà phát ngôn công kích chính đội bóng cũ trên báo đài… thì có lẽ cho đến hiện tại, đã có không ít người hâm mộ nhận ra rằng, Bruno Fernandes còn xứng đáng với tư cách huyền thoại đội bóng hơn cả một cơ số siêu sao khác từng khoác áo Man United, bởi anh chính là ánh sao đêm le lói trong đêm tối mịt mù đang bao trùm lấy Nhà hát của những giấc mơ.
Leave a Reply