Nguyễn Thái Sơn – cái tên từng lặng lẽ trôi qua những bản danh sách, từng bị hoài nghi và thậm chí bị lãng quên sau triều đại HLV Philippe Troussier. Khi không còn được trọng dụng, khi ánh đèn sân khấu quay lưng, anh không than vãn, không buông xuôi. Thái Sơn chọn cách im lặng, chọn tập luyện, chọn chờ đợi. Như tro tàn âm ỉ, chỉ cần một ngọn gió niềm tin, anh sẵn sàng bùng cháy.
Chung kết SEA Games 33 là khoảnh khắc định mệnh ấy. U22 Việt Nam bị U22 Thái Lan dẫn trước 2-0, thế trận rối ren, niềm tin nơi người hâm mộ chao đảo. Trong bối cảnh đó, Nguyễn Thái Sơn được tung vào sân – không ồn ào, không kỳ vọng quá lớn. Nhưng chính anh đã trở thành “bước ngoặt” của trận đấu, của cả hành trình.

Tiền vệ thuộc biên chế CLB Thanh Hoá chơi như thể đã chờ giây phút này cả đời. Những bước chạy bền bỉ, những pha xử lý tỉnh táo giúp U22 Việt Nam tái chiếm quyền kiểm soát trung tuyến.
Một đường chọc khe sắc như dao cạo cho Nguyễn Đình Bắc mang về quả penalty, mở ra tia sáng đầu tiên cho cuộc lội ngược dòng. Và rồi, dấu giày của Thái Sơn tiếp tục hiện diện trong pha bóng quyết định, trước khi Nguyễn Thanh Nhàn kết liễu trận đấu, ấn định chiến thắng 3-2 trong tiếng vỡ oà cảm xúc.

Từ tro tàn hoài nghi, Nguyễn Thái Sơn trỗi dậy mạnh mẽ. Anh không chỉ góp công vào tấm huy chương vàng, mà còn khắc tên mình như biểu tượng của sự kiên nhẫn, bản lĩnh và niềm tin không bao giờ tắt của “Những chiến binh sao vàng”.

